Kết quả tìm kiếm cho "làng ngói trăm năm"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1893
“Xuân phên giậu” là mùa xuân nơi tuyến đầu Tây Nam của Tổ quốc. Đó là 4 lát cắt: Biên cương mùa xuân được canh giữ bằng trách nhiệm; mùa xuân gắn kết bằng niềm tin; mùa xuân rộn ràng trong khát vọng của tuổi trẻ; mùa xuân lan tỏa từ tấm lòng đại đoàn kết toàn dân tộc. Xuân biên giới được gìn giữ, kết nối và sẻ chia bằng trách nhiệm của các lực lượng, bằng nghĩa tình của Nhân dân, bằng ý chí xây dựng thế trận lòng dân vững chắc.
Mùa xuân đến vạn vật sinh sôi, trăm hoa đua nở. Trong muôn vàn sắc hoa ấy, mỗi vùng đất, mỗi quốc gia lại có những loài hoa không chỉ đại diện cho vẻ đẹp của đất nước mà còn hàm chứa cả bản sắc văn hoá và tâm hồn dân tộc. Chẳng hạn như hoa đào, hoa mai luôn là biểu tượng của mùa xuân nước Việt, còn với Nam Phi - hoa phượng tím từ lâu đã trở thành thương hiệu của “quốc gia cầu vồng”.
Mùa xuân, Tuyên Quang như khoác lên mình tấm áo mới rực rỡ. Thiên nhiên đắm mình trong màn sương bảng lảng, điểm xuyết bởi sắc hồng của đào, sắc trắng của mận, làm bừng sáng cả một vùng trời. Vẻ đẹp ấy, sức sống căng tràn ấy không chỉ níu chân du khách, mà còn là nguồn cảm hứng bất tận để các họa sĩ thăng hoa cùng cọ vẽ.
Nhịp sống hiện đại đã khiến những giá trị thủ công truyền thống dần bị lãng quên, nếu không có những nỗ lực gìn giữ đủ bền bỉ. Nhiều địa phương, các làng nghề đang tìm những hướng đi mới để giữ lửa nghề.
Không dừng lại ở một xu hướng thời trang, hành trình tìm về cổ phục của người trẻ Việt những năm gần đây chính là sự trở về với bản sắc dân tộc, tiếp nối những giá trị thẩm mỹ mà cha ông đã tạo nên. Sự hồi sinh của những nếp áo xưa không chỉ tôn vinh vẻ đẹp di sản mà còn cho thấy sức sống tinh thần dân tộc trong dòng chảy đương đại.
Nhiều người trẻ hiện nay chưa từng thấy cây nêu trước ngõ, chưa nghe chuyện gánh nước cầu may, không biết về tục Xúc xắc xúc xẻ, hay “đi sêu Tết” - những phong tục Tết xa xưa giờ chỉ còn là hoài niệm.
Đức Vua-Phật hoàng Trần Nhân Tông, danh y Tuệ Tĩnh, nhà văn hóa, sử gia Lê Quý Đôn, Anh hùng Yên Thế Hoàng Hoa Thám... đều là những danh nhân sinh năm Ngọ (tuổi ngựa).
Học cách “điều khiển” trình tự và lựa chọn thức ăn để không phải kiêng khem quá mức, ít gây “sốc” cho đường huyết và mỡ máu.
Đặng Thái Mạnh đang nối tiếp sự sống bằng hơi thở của một người đã ra đi và bằng khát vọng không để phép màu ấy bị lãng quên. Cậu đặt tay lên lồng ngực bảo: “Hơi thở của người bạn ấy vẫn đang tiếp diễn trong lồng ngực mình, đồng hành cùng mình trên từng bước đi của cuộc sống mới”.
Trong không gian cổ kính của Di tích quốc gia đặc biệt Văn Miếu - Quốc Tử Giám (Hà Nội), Hội chữ Xuân 2026 mang chủ đề "Quốc học" diễn ra tại đây không chỉ tái hiện phong tục xin chữ đầu năm, mà còn mở rộng quy mô với chuỗi hoạt động văn hóa, giáo dục giàu chiều sâu. Qua đó, trở thành điểm giao thoa giữa những truyền thống lâu đời và hơi thở đương đại trong những ngày xuân Bính Ngọ.
Trong dòng chảy hối hả của nhịp sống hiện đại thời công nghệ số, nhiều nét đẹp văn hóa ngày Tết cổ truyền của dân tộc vẫn được gìn giữ, trao truyền và tiếp nối đến các thế hệ hôm nay. Một trong số đó là phong tục đi lễ chùa bái Phật và viếng đền tưởng nhớ các bậc tiền nhân trong ngày đầu Xuân.
Trên Côn Đảo, có những cây bàng già đứng lặng giữa gió mặn. Lá bàng dày, bóng bàng rộng, chở che từng bậc thềm đá, từng lối đi quanh các trại giam, như thể một thời đau đáu vẫn còn neo lại. Người ta bảo, bàng là “cây của đảo”, nhưng với nhiều người Nam Bộ, bàng còn là một dấu mốc ký ức: Nơi Bác Tôn từng sống những tháng năm bị giam cầm, nơi ý chí không chịu khuất phục được giữ kín như một ngọn lửa.